Leng keng hồng nhan phong thái hành thiên hạ – Chương 46

Chương 46: Ngã bệnh

Edit : Stupid mermaid

Beta: Lan Hương  

Dưới sự cố gắng của Như Phong, đầu bếp trước Phong Hiền viện đã đi, đầu bếp mới là một đại nương chừng bốn mươi tuổi, mặc dù dung mạo đại nương không xuất sắc, nhưng tài nghệ so với đầu bếp tiền nhiệm tốt hơn nhiều, ít nhất có thể ăn.

Thực sự đây là việc duy nhất mà sau khi Như Phong lên làm học trưởng vì mọi người làm, phải biết rằng đầu bếp tiền nhiệm đã tác oai tác quái đã nhiều năm vẫn không xuống đài, nghe nói vốn là có người nào đó hậu thuẫn, không nghĩ tới lần này Như Phong vừa xuất ngựa đã thành công rồi, cho nên tất cả mọi người đối với Như Phong cảm kích không thôi.

Chỉ có Như Phong biết, vốn là Mộc Vấn Trần chịu không được một ngày ba ăn bữa cơm đều bị “Ân cần thăm hỏi “, vận dụng quyền lực trong tay, trực tiếp đem đầu bếp đuổi đi, nghĩ lại chắc đã đắc tội vị đại nhân nào đó rồi.

Cho nên vài ngày gần đây Như Phong chưa từng đi quấy rối Mộc Vấn Trần nữa, bởi vì cho dù nàng muốn đi cũng đi không được rồi.

Cách hội thể thao chỉ còn lại mười ngày, Như Phong ngã bệnh.

Bên ngoài ánh nắng tươi sáng, phòng của Như Phong lại một mảnh khí áp thấp, mọi người đứng xung quanh Như Phong.

“Hu hu…Đau quá…” Như Phong rên rỉ, cả người trùm chăn bông chỉ hé cái đầu đầy mồ hôi, sắc mặt thảm bại như tờ giấy, chau mày.

“Như Phong, đệ rốt cuộc làm sao vậy?” Dục Tước sốt ruột hỏi, một tay không ngừng mà thay Như Phong lau mồ hôi, nhưng mà mồ hôi vẫn là không ngừng toát ra.

“Dục Tuyên, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Vân Thiên Trạch cau mày hỏi.

Dục Tuyên mặc dù cũng là vẻ mặt sốt ruột, lại bất đắc dĩ mà giải thích: “Ta cũng không biết, buổi sáng hôm nay Như Phong không đi học, ta tưởng rằng hắn lại vội vàng đi chuẩn bị hội thể thao, không ngờ ta ăn cơm trưa xong trở về đã phát hiện hắn như vậy rồi.”

“Nhanh lên gọi đại phu đến đây đi.” Dục Tước rốt cục không nhịn được vừa quát lên một lần.

“Không muốn không muốn, các ngươi có dũng khí gọi đại phu tới, ta quyết sẽ không bao giờ coi các ngươi là bằng hữu nữa, ta nói được thì làm được!” Như Phong vừa nghe, vội vàng kêu lên.

“Nhưng là ngươi bây giờ thành như thế này…” Dục Tước cũng thiếu chút muốn rống lên.

Mọi người không rõ tại sao Như Phong không nghĩ mời đại phu, ngã bệnh rồi không mời đại phu hay là muốn làm ma?

“Không muốn không muốn…” Như Phong cho dù đau hay khó chịu, vẫn là kiên trì nói.

Dục Tuyên không đành lòng, vội vàng an ủi nói: “Được rồi, được rồi, chúng ta không gọi, loại tình huống bây giờ này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

Khí trời nóng như vậy rồi, Như Phong khư khư quấn chặt lấy chăn, không muốn người khác lấy đi nhưng mồ hôi cứ không ngừng mà tiết ra. Như Phong luôn là 1 đứa bé khoẻ mạnh, bộ dáng suy yếu như vậy lần đầu bọn họ nhìn thấy, cho nên tất cả mọi người khẩn trương không thôi.

Bụng Như Phong giống như có một cây gậy đang quay cuồng, bụng dưới trướng đau, khiến cho nàng mấy lần nghẹt thở

“… Bụng ta đau…” Như Phong thật vất vả nói ra miệng, “Chắc chỉ khoảng một hồi nữa thì sẽ hết đau thôi, đây là… cứ để như vậy, chịu đựng một chút là hết thôi.”

“Ngươi nói cũng không nói được, còn có thể chịu đựng được sao?” Dục Tước vội vã xoay quanh, nhưng cũng bất lực vì hắn không học qua y, Như Phong lại không chịu mời đại phu, nhưng hắn[đây là Như Phong nhé] bây giờ thành cái dạng này, hỏi bọn hắn yên tâm được như thế nào đây?

Như Phong có nỗi khổ khó nói mà, đây chỉ là đau do kinh nguyệt mà thôi, từ lúc nàng mười lăm tuổi cho tới bây giờ, sự đau đớn mỗi lần đến kỳ kinh nguyệt vẫn đeo đuổi nàng, chỉ là khi đó tình huống còn không có nghiêm trọng như vậy, chỉ cần ngày đầu tiên nhịn một chút sau đó sẽ hết, cho nên Như Phong cũng không quá để ý.

Nhưng vì lần này quá mức bận rộn, không chú ý nghỉ ngơi, cho nên đau hơn bình thường, đau nhức ngay cả người luôn luôn kiên nhẫn nàng cũng chịu không được, quan trọng là nàng phát hiện mình có điểm váng đầu hoa mắt, có vẻ là trúng thực rồi, cho nên đành nhắm mắt ngủ, khí trời nóng, còn quấn cái chăn bông, chỉ sợ “Mùi”  trên người sẽ để cho người khác phát hiện.

“Được rồi, ta nghĩ uống nước đường đỏ…” Như Phong suy nghĩ một chút, cuối cùng nhớ tới đến cái này.

Mọi người vừa nghe, Dục Tuyên vội vàng hướng phòng bếp chạy đi, Dục Tước giúp nàng lau mồ hôi, đau lòng nói: “Ngươi hôm nay chưa ăn cơm đấy, có muốn ăn một ít hay không .”

Như Phong lắc đầu, nàng cảm giác định lực mình không tập trung nổi rồi, bụng đau muốn chết, ổ chăn trong vừa nhiệt lại ẩm ướt, càng lại làm cho nàng cả người khó chịu, nơi này có nhiều đại nam nhân, nàng mơ hồ có thể nghe được đến chính mình trên người phát ra “Mùi đặc biệt “, sợ bị bị người khác ngửi thấy được, cho nên càng lại vội vàng lui vào bên trong.

Rất nhanh, nước đường đỏ tới, Như Phong nghiêng đầu uống, nhưng là vừa chạm, liền không nhịn được cau mày, bởi vì nước rất lạnh, Dục Tuyên dĩ nhiên còn nói: “Ta thấy ngươi đổ mồ hôi, nên cố ý bở têm nước đá vào, bây giờ đỡ hơn một chút chưa?” (=)), đau bụng cần uống nước ấm chớ)

Như Phong khóc “Oa” một tiếng, thật sự là quá đau đớn, thật ra nàng hận không thể biến mất khỏi tầm mắt mọi người, nhưng là bọn hắn sao có thể đồng ý? Bây giờ bụng đau nhức, liền đặc biệt tưởng nhớ người nhà hiện tại, nhớ người Uý Trì phủ, nhớ cuộc sống trước kia của mình, nói ngắn lại, một đống lớn chuyện lộn tùng xèng cũng nghĩ tới, tất cả mang áp lực mà đến, càng nghĩ càng ấm ức, nên không nhịn được nhỏ giọng mà khóc ra tiếng.

Nàng vừa khóc, ba người càng lại kinh hoảng không thôi.

“Như Phong Như Phong, rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ? Chúng ta gọi đại phu đi?” Dục Tước thấp giọng kêu.

“Ôi, đáng tiếc thuốc của ta đối với Như Phong hoàn toàn không cần.” Vân Thiên Trạch đau đầu mà ở trong phòng đi tới đi lui.

Dục Tuyên một mực nhìn Như Phong, ngẫu nhiên nhìn cửa, tâm lý không ngừng giãy dụa, đã nghĩ có muốn hay không đi ngược lại ý Như Phong đem mời đại phu tới, như vậy đại phu sẽ ngụ ở trong thư viện, rất tiện.

“Đừng….Các ngươi… Ai dám… gọi Đại phu tới, ta sẽ … Ta sẽ chết cho các ngươi xem! hu hu hu … Ta ghét đại phu! … hu hu hu…Còn nữa… Hôm nay chuyện ta khóc không cho các ngươi nói cho… Nói cho người khác!” Như Phong vội vàng kêu lên, trên đầu mồ hôi hột càng lại không ngừng mà toát ra , tóc đen của nàng cùng gối đầu cũng dính ẩm ướt, làm khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt đến dọa người, ngay cả đôi môi luôn luôn hồng nộn cũng trắng bệch rồi.

“Như Phong Như Phong… Bọn ta rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ?” Dục Tuyên một tay bắt được bàn tay lạnh lẽo của Như Phong, tàn nhẫn quyết tâm đến, “Ta đi mời đại phu! Cho dù ngươi sau đó sẽ trách ta!”

Như Phong vốn đang xúc động, như vậy vừa nghe lại bỏ qua tay hắn, hung hăng mà nói: “Không cho đi!”

Dục Tuyên cùng Vân Thiên Trạch cũng không quen nhìn Như Phong suy yếu như bây giờ ,bộ dáng như con mèo nhỏ, cũng quyết tâm đến tàn nhẫn: “Đi thôi, chúng ta cùng nhau chịu trách nhiệm.”

Thấy Dục Tuyên thật sự ý định xuất môn, dưới tình thế cấp bách, Như Phong vội vàng kêu lên: “Được rồi, nhưng mà ta muốn mời đại phu đến, những người khác ta SẼ không tin

xin lỗi các nàng vì sự chậm trễ này nha, nàng Lan Hương phải về quê nên hông beta đk, tuần này ta sẽ cố gắng thêm 1 chương nữa


18 phản hồi on “Leng keng hồng nhan phong thái hành thiên hạ – Chương 46”

  1. penhock_babi nói:

    tem…tem…tem

    *hắc hắc*

    tuần này ta nhiều tem quá nha.

    lâu mới có một chương mới, kể ra thì gần nửa tháng đấy nàng ạ

    *liếc liếc* cố nhanh nha

    *hắc hắc* tự sỉ đây, hế hế

  2. danghang nói:

    phong bì………………………………ô ô ô………………..ta nhớ Phong mụi woay quắt à…………
    ô ô ô, thank nang nha. ta chăm chỉ cần mâm ngồi chờ
    hô hô hô

  3. Ga coj nói:

    Eu.. Ta da~ cham 2 buoc’.. (=.=#)

  4. 123 nói:

    Hài thiệt, chắc là UTNPhong bi trời phạt cho cái tội ăn chực của học trưởng nhiều lần nên trúng thực (ta đoán là chữ “trúng thử” ??? ở trên) đau bụng co thắt đại tràng sinh lý khi đến kỳ mờ. Mà Dục Tước, Dục Tuyên địa vị, quyền quý ko kém Mộc Vấn Trần mà sao phải chịu chung cảnh ăn uống k nuốt nổi thế.

    • nhoktho nói:

      do anh mộc vấn trần là hiệu trưởng của cái trường mà
      với lại anh Dục tuyên nói gì đến ăn uống ko đk ở 1 phòng cơ mà

  5. ¬M¡ Phoñg nói:

    Trúng thực là ăn trúng thức ăn bị dơ
    k hợp VS
    nên bị đau bụng đó nàng
    hi
    tội Phong tỷ ghê
    à mà €_______€~
    cho ta làm wen vs nàng nga~😉

  6. danghang nói:

    nang oi mai lu cuoi tuan
    hom bit co chuong moi hong dzay?
    Ta co cam tuong minh nhu chu noí nhỉ?
    suot ngay chi hoi xin khong a? haha

  7. akisah nói:

    thanks nang nhieu nha
    to hay ghe nha nang nhung hom nay moi thay chap moi
    co len nha nang ^^

  8. Tieukynghi Tieu nói:

    thanks nàng,giọng văn ngày càng hay lên(vẩn có vài chổ nàng dịch mà ta vẫn ko hiểu),nàng nhớ đừng wen truyện này nha

  9. Tieukynghi Tieu nói:

    ko có gì ta chỉ đọc thôi mà.thanks nàng

  10. Van miumiu nói:

    Hay qua, cam on ban


щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) | |≧▽≦ | ≧◡≦ " | ↖(^ω^)↗ | ┬_┬ | ლ(¯ロ¯ლ) | ╮(╯_╰)╭ |╭ (╰_╯)╮ | o(︶︿︶)o | o(>﹏< )o | o(ò_óˇ)o | (ノ ̄ω ̄)ノ |\(^▽^*) |\( ̄O ̄) | (≧∇≦)/ o | (◡‿◡✿) | (︶ω︶) | (ღ˘⌣˘ღ). Mọi người nhớ dùng nha ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s