Leng keng hồng nhan phong thái hành thiên hạ – Chương 48

Chương 48: Đêm tối

Edit : Stupid mermaid

Beta: Lan Hương

Thấy Như Phong mê man, Túy Nguyệt thở dài một hơi, trên trán đầy mồ hôi.

Ngoài cửa, Dục Tước, Vân Thiên Trạch cùng Hàn Sơn sốt ruột chờ đợi, ba người làm các học tử khác chú ý, nhưng toàn bộ đều bị Dục Tuyên đuổi đi.

Không lâu sau, Dục Tuyên chạy trở về, gấp gấp hỏi: “Ca ca, Như Phong bây giờ thế nào rồi?”

“Vẫn còn ở bên trong, bây giờ đã nửa canh giờ rồi, tại sao còn không đi ra, cũng không biết tình huống bây giờ thế nào?”

Dục Tuyên nghe vậy, liền nhìn về phía cửa sổ, vừa nhìn, thấy bên trong rèm cửa sổ che mất, nhất thời bực mình mà nói: “Ta cuối cùng không biết Như Phong lúc đầu tại sao muốn giả bộ bày ra cái này, nguyên lai thời khắc mấu chốt còn có thể có loại tác dụng này.” Nếu là bình thường, tầng cửa sổ chỉ dùng sức đâm là được, nhưng là bây giờ? Đâm rồi còn có một tầng vải dày.

“Yên tâm đi, y thuật cao minh Túy Nguyệt, sư huynh nhất định không có việc gì.” Hàn Sơn mặc dù cũng lo lắng, nhưng vẫn an ủi nói.

“Nhưng dù sao nàng tuổi còn trẻ như vậy.” Dục Tước có điểm lo lắng, mới vừa rồi bộ dáng Như Phong hù dọa hắn rồi, bây giờ còn đang nghĩ có muốn hay không tìm lão Đại phu trong viện.

Hàn Sơn giải thích: “Trong nhà Túy Nguyệt vốn là học y, nàng tuy là nữ tử, nhưng từ nhỏ đã đi theo học y, sau lại theo sư phụ, lại càng cố gắng, cho nên mọi người không cần lo lắng.”

Dục Tuyên tiếp lời nói: “Kỳ quái, sư phụ các ngươi là ai? Hình như bộ dáng các ngươi cũng rất lợi hại?”

Như Phong thì không cần phải nói rồi, cuộc thi võ thuật lúc trước, nàng nhất cử đánh bại phu tử võ thuật rồi, làm cho phu tử thiếu chút nữa xấu hổ, xấu hổ đến vô cùng, từ đó, Như Phong  không bao giờ dùng võ thuật khóa nữa. Mà hôm nay, Hàn Sơn, sư đệ Như Phong, bản lãnh tựa hồ cũng không nhỏ, trên lưng cõng một người lại có thể thi triển khinh công bay lên, mình thiếu chút nữa lại theo không kịp.

Phải biết rằng mình đã trải qua chỉ dạy của danh sư, từ nhỏ cố gắng luyện tập, cho nên bây giờ Dục Tuyên đối với sư phụ bọn họ tò mò vô cùng.

Hàn Sơn thật là có chỗ khó nói, hắn chỉ có thể nói: “Cái này không thể nói cho các ngươi.”

Mọi người cũng hiểu rõ, trên đời này chung quy có rất nhiều thế ngoại cao nhân, không nghĩ để cho người khác biết cũng là bình thường.

d to

Hàn Sơn biết bọn họ hiểu sai rồi, nhưng cũng không sửa đúng, nói về sư phụ cho bọn họ nghe, ôi…

Chính lúc bọn hắn bên ngoài vừa vội vã xoay quanh, cửa phòng đóng chặt cuối cùng cũng hé mở.

Túy Nguyệt đi ra, nhìn ánh mắt chờ mong của bọn họ, trấn định mà nói: “Trước tiên, nấu một thùng nước nóng đem đến đây, sư huynh muốn tắm rửa, như vậy ta cũng sẽ châm cứu một lần nữa tốt hơn.”

Dục Tước vội hỏi : “Vậy bây giờ hắn như thế nào rồi? Như Phong có còn kinh khủng như trước không?”

“Tốt hơn nhiều.” Túy Nguyệt cũng không nói nhiều.

“Nước nóng thì một lần nữa nấu qua mới được .Vân Thiên Trạch có chút vẻ mặt đau khổ, nhóm lửa việc này mấy người bọn họ hoàn toàn không biết, nhưng ngặt một nỗi lúc này ở trong phòng bếp lại không có một ai.

Nhưng hắn vừa mới dứt lời, Hàn Sơn cũng đã cầm lấy thùng không ở sân bên ngoài, hỏi nơi có nước sạch sau đó liền vội chạy đi, không lâu sau liền hai tay ôm một thùng nước trở về, quan trọng nhất là, thùng nước lại có hơi nóng tỏa ra.

Bọn Dục Tước kinh hãi, Hàn Sơn đã ôm thùng nước vào cửa phòng, trước khi đi lại còn lo lắng nhìn thoáng qua tại ổ chăn mà Như Phong mê man bên trong. Sau khi đi ra, Vân Thiên Trạch nhẹ giọng nói: “Có thể sử dụng nội lực để đun nóng nước, môn công phu này hiện tại trong chốn võ lâm hình như chỉ có một môn phái có.”

Hàn Sơn quay đầu nhìn Vân Thiên Trạch, hắn mới vừa rồi cũng không chú ý, chỉ là cảm giác được cái nam nhân này rất đẹp, nhưng thân thể tựa hồ thật không tốt, cũng không chú ý nhiều hơn, không nghĩ tới hắn bây giờ lại một phen mà nói ra cái này.

Vì vậy Hàn Sơn khẽ cười nói: “Ha hả, sư huynh nói, …., sư phụ và sư huynh ta cùng luyện môn công phu này, chẳng lẽ họ cùng một môn phái ư? [Nguyên văn hôm nay hạ tương tự chính là chuyện hơn nhiều, sư phụ ta cùng sư huynh cũng sẽ môn công phu này, chẳng lẽ bọn họ cũng là nọ vậy môn phái địa người?”]

Vân Thiên Trạch không nói nữa, chỉ là không biết nghĩ gì mà cười. Dục Tước cùng Dục Tuyên nhìn thoáng qua nhau, không có nói nữa.

Trong phòng, Túy Nguyệt đem Như Phong đẩy đẩy: “Sư huynh, mau đứng lên tắm rửa đi.”

Trong khi đang hồn phiêu phách lạc, Như Phong vừa nghe đến hai chữ “Tắm rửa”, liền hoàn hồn tỉnh lại, nhìn thấy Túy Nguyệt cùng thùng tắm nước nóng [nguyên văn là mạo hiểm thùng], vội vàng cảm kích mà nói: “Cám ơn.”

“Sư huynh, chúng ta trong lúc này nói cám ơn cái gì đây. Ngươi nhanh đi đem tắm giặt cho sạch, sau đó liền ăn một chút gì.” Như Phong  sờ sờ bụng, cảm giác mình tốt hơn nhiều, vội vàng cao hứng mà đứng lên, nghe vị mồ hôi trên người mình thối cùng luồng khí mùi đặc biệt, không nhịn được cau mày.

Túy Nguyệt ôn nhu mà cười cười, nói: “Ta đi ra ngoài, ta sẽ nói bọn hắn không nên vào, ta bây giờ phải đi ra nói Hàn Sơn chuẩn bị đồ ăn.”

“Uh uh.” Như Phong đã sớm không thể chờ đợi được rồi, vội vàng vội vàng gật đầu.

Túy Nguyệt sau khi đi ra, liền canh giữ ở cửa, sau khi nói với Hàn Sơn, Hàn Sơn liền chạy vội đi xuống.

“Túy Nguyệt cô nương, Như Phong có còn bị kinh khủng như vậy nữa không?” Dục Tước sau khi thấy Hàn Sơn đi rồi, vội hỏi.

Túy Nguyệt mặc dù không rõ Như Phong lúc nào tới kỳ [kinh nguyệt], nhưng vẫn nói: “Bệnh cũ thôi, là bệnh mãn tính.”

 “Như vậy có thể trị tận gốc hay không?” Dục Tuyên hỏi tiếp.

Túy Nguyệt trầm ngâm mà lắc đầu: “Phải từ từ điều trị, kỳ thật cũng không phải rất nghiêm trọng, chỉ là ngẫu nhiên tái phát một lần, sau này thì tốt rồi.”

Thấy Túy Nguyệt không muốn nhiều lời, những người khác cũng không hỏi, hơn nữa còn phải chờ Như Phong tỉnh dậy.

Sau khi Như Phong ở trong tiểu phòng giặt sạch rồi ngâm mình tắm, đem đáng buộc vứt bỏ, sẵn tiện bỏ ga giường vào thù sau đó thay ga giường mới, thuận tiện giặt sạch chăn bông, lại lấy ra một cái lọ nhỏ trong tủ, phun vào không khí, cuối cùng cũng giấu được loại mùi cần che dấu.

Sau khi thấy mọi thứ đã ổn, Như Phong mới mở ra cánh cửa, đối với bọn họ cười nói: “Cuối cùng cũng sống lại rồi!” Mặc dù bây giờ bụng còn rất đau, nhưng thân thể dễ chịu rồi, còn hơn mới vừa rồi đau nhức, bây giờ đau đớn còn đang trong phạm vi có thể chịu được.

Mọi người mừng rỡ, sau khi Như Phong ăn xong đồ ăn mà Hàn Sơn mua trở về, tinh thần rất tốt, mà Hàn Sơn cùng Túy Nguyệt cũng cần phải trở về, Túy Nguyệt trước khi đi muốn Như Phong ngày mai xuống núi một chuyến, nàng cho Như Phong một ít dược, Hàn Sơn lại nói: “Sư huynh, kế hoạch cửa hàng chúng ta đã chuẩn bị tốt, chờ sau lúc ngươi đã khỏe, chúng ta lại thương lượng một chút.”

Như Phong cũng nhất nhất cười gật đầu.

Sau khi sư đệ sư muội rời đi, Như Phong híp mắt nhìn chằm chằm ba người,: “Ai nha, hảo mệt, phải ngủ hơn nữa.” Vừa nói sờ sờ hai cái hốc mắt đen đen của mình.

Ba người khác khí cực, nhưng cũng bất đắc dĩ.

Buổi tối, bụng Như Phong không thể nào thoải mái, cho nên liền đứng lên đi nhà xí, trong lúc vô ý thấy được bóng đen hiện lên rất nhanh trong viện, nàng vội vàng ngồi xổm xuống, may mắn chính mình bước đi nhẹ nhàng, trên người mặc vừa là áo ngủ màu đen, cho nên thật ra không có để lộ dấu vết.

Như Phong cau mày, lại nghe được trên mái hiên có chút tiếng vang, sách này sân gần đây là chuyện gì xảy ra hả? Buổi tối luôn luôn người không ngủ được đi ra đi dạo, nhưng là sư phụ nói, rất nhiều chuyện nhìn thấy rồi cũng xem như không biết, đặc biệt đã biết tính tình mình tò mò, lại càng không nên bao đồng tránh cho gặp họa sát thân.

Trong lòng từ chối một hồi lâu, Như Phong mới âm thầm mà đi trở về phòng, đắp cái chăn mỏng, không nên có ý định  xen vào việc của người khác , dù sao mạng nhỏ chỉ có một cái. !

*Cái này ta edit vội nên chất lượng không biết ra sao, có chém nhiều quá không

Thank nàng lan huong nhé, ta làm phiền nàng nhìu quá, cả heo con nữa.

Iu các nàng nhiều lắm*moaa~~~*


18 phản hồi on “Leng keng hồng nhan phong thái hành thiên hạ – Chương 48”

  1. linhxu nói:

    thuyen hay wa
    thank nanng nha

  2. lana_chan90 nói:

    haha.tem a
    mà truyện nì bao nhiêu chương hả nàng?
    ta tò mò nam 9 quá đi
    thank nàng hen

  3. Gà Còj nói:

    Keke…… Tem trước a, đọc sau!!!

  4. Gà Còj nói:

    Hự…… Như Phong nàng a!!! K tò mò lấy truyện đâu cho ta đọc !!! >.<#

  5. danghang nói:

    phong gizi………………
    giựt cái lấy hên.
    \ô ô ô…………….thank nàng

  6. ptlhuong nói:

    ta cũng yêu nàng..chụt chụt

  7. akisah nói:

    thanks nang ^^
    *om om* yeu nang

  8. thanh hung nói:

    bạn ui! đừng chèn lời của bạn vào bên cạnh truyện được không. khó đọc quá thui.

    • nhoktho nói:

      cái này có thể coi là sở thích của mình, nên mình đã để chữ in nghiêng và làm nó nhạt đi, nếu bạn ko thích coi lời bình thì vẫn có thể lờ đi mà

  9. Tieukynghi Tieu nói:

    nàng ơi nhiều đoạn nàng dịch, có nhìu chổ ta vẫn ko hiểu lắm.chắc tại ta dở ko hiểu ý nàng lắm.thanks nàng.chụt chụt chụt

  10. Truyện rất hay, cố lên nhé

  11. Van miumiu nói:

    Truyen hay, cam onban, co len ban nhe


щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) | |≧▽≦ | ≧◡≦ " | ↖(^ω^)↗ | ┬_┬ | ლ(¯ロ¯ლ) | ╮(╯_╰)╭ |╭ (╰_╯)╮ | o(︶︿︶)o | o(>﹏< )o | o(ò_óˇ)o | (ノ ̄ω ̄)ノ |\(^▽^*) |\( ̄O ̄) | (≧∇≦)/ o | (◡‿◡✿) | (︶ω︶) | (ღ˘⌣˘ღ). Mọi người nhớ dùng nha ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s